|
|
Truyện dài: RẺO THUNG -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
Phần 3 (2009-09-17 16:48:09)
Đầu óc anh lùng bùng đủ chuyện nên trằn trọc cả đêm. Phần lạ chỗ, phần giận dỗi nhau, phần bỏ cao nguyên lâu nay chợt ghé về thứ gì cũng khác,....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Tạp ghi: ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI -
Đỗ Thành |
ĐƯỜNG LÊN BIÊN GIỚI (2009-09-10 17:38:01)
Nhìn vẻ hớn hở của thằng con sau 2 ngày làm phận sự bên phía vợ, tôi hỏi trêu nó : thế nào các bác bên ấy xem ra vừa lòng chứ. Nó nhỏn nhoẻn cười nói với tôi : bố diễu con....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện dài: RẺO THUNG -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
Phần 2 (2009-09-06 13:43:51)
Anh định trở lại con đường cũ, cô níu tay anh lại : còn sớm mà anh, về chi vội. Cô dìu anh đi sâu vào con ngõ....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện ngắn: HÀNG XÓM -
Đỗ Thành |
HÀNG XÓM (2009-09-02 19:06:56)
Lá bay hàng xóm lá bay sang…
Hồi nhỏ gia đình tôi ở cạnh nhà chú Phỏn. Chú có đứa con gái với bà vợ lớn rồi mới về sống với thím Ba Tẻ....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện dài: RẺO THUNG -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
Phần 1 (2009-09-02 18:39:46)
Bữa nhậu không rõ khởi sự từ khi nào, nhưng lúc anh đến thì vẫn tiếp tục lai rai. Bu quanh cái chiếu là mấy tay lưu linh đều có tuổi, già khằn già khốc, cỡ đều có con có cháu đầy đủ....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Tạp ghi: THĂNG LONG - ĐÔNG ĐÔ – CỔ LOA -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
4 (2009-09-02 18:34:58)
Sau khi thăm hồ Gươm, chùa Một Cột và Văn Miếu, Quốc Tử Giám xong thì thằng con bắt đầu đi lo nghĩa vụ bên phía vợ. Nó xin phép tôi vắng quãng 2 ngày....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện dài: LÀNG MÍT -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
15 (2009-09-02 18:31:42)
Làng Mít đến cơ khổ vì những cái vạ lăng nhăng. Chuyện này chưa xong thì lại xảy ngay chuyện khác dồn dập, làm cho người dân trong thôn lúc nào cũng phải quay mòng mòng....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Truyện dài: XÓM CỤT -
Đỗ Thành |
Phần 36 (2009-09-02 18:26:06)
Dù đã hoàn tất thủ tục kiểm soát, đóng tiền tu bổ phi cảng theo từng đầu người ra đi và đã được chỉ vào phòng cách ly, nhưng gia đình tôi vẫn chưa thực sự yên tâm. Những năm cuối thế kỷ 20,....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Tạp ghi: THĂNG LONG - ĐÔNG ĐÔ – CỔ LOA -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
3 (2009-08-09 05:01:57)
Không ra Hà Nội thì thôi, đã ra mười lần như một phải ghé lại đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc mà ngắm. Dường như ở đó tôi thấy lại chính tôi, thấy lại chuỗi thời gian mờ mờ ảo ảo mà dẫu muốn quên tôi không quên được bao giờ....
Xem tiếp »
|
|
|
|
Tạp ghi: THĂNG LONG - ĐÔNG ĐÔ – CỔ LOA -
Đỗ Thành (Còn đăng tiếp)
|
2 (2009-07-23 18:39:15)
Từ Ninh Bình về Hà Nội xe chạy mất khoảng 3 giờ đồng hồ, tuy nhiên hai cha con cũng phải mất thêm cả tiếng nữa khi qua Mỹ Đình để bắt đầu vào phố. Đường đã hẹp, xe đông, lại thêm những ụ che chắn của công trình làm đường thông xe ngầm nên dồn cục, vất vả quá lắm....
Xem tiếp »
|
|
|
|
 |
Truyện ngắn: Kỷ niệm - Đỗ Thành
Sau cùng, tôi là người đứng lên khởi xướng việc gọi cả đồng bọn ra về. Trong bóng tối, đôi kim lân tinh trên mặt đồng hồ cho tôi biết đã hơn 3 giờ sáng. | Truyện ngắn: Đường trường Xa - Đỗ Thành
Khi tôi nhận lời ông bạn hàng xóm lên Dăkmil gia nhập vào tổ hợp xây dựng của ông thì ở đó đã có sẵn một dúm người. Lơ thơ toàn là bọn tay ngang, chẳng ra nghề ra ngỗng, vì thời cuộc bất đắc dĩ phải đi làm thợ đụng. | Truyện ngắn: Đoạn đường nào đi qua... - Đỗ Thành
Khi xe vào đèo thì trời bắt đầu mưa. Trận mưa đầu mùa tại vùng rừng núi thật dữ dội. |
Thơ: RỒI EM CŨNG VỘI BỎ ĐI - Đỗ Thành
Con đường nào hôm quaCon đường nào hôm nayBước chân em xa lạCòn chăng một chút này
Rồi em vội bỏ điNgàn trùng xa mãi mãiLòng không còn chút chi ..
| Truyện ngắn: Kỳ Mưa Mùa Rồi - Đỗ Thành
Chế La nói với Nọn : mày ráng ở giúp tao lâu lâu, bữa nào tao cho mày ra phố một lần cho biết. Nọn nghe mà bắt ham, từ thủa cha sanh mẹ đẻ tới giờ, nó nào biết thành phố là gì, nên nôn lắm. | Truyện ngắn: Tôi như là con ốc bơ vơ nằm trên cát một mình… - Đỗ Thành
Tôi như là con ốc bơ vơ nằm trên cát một mình…(Nha Trang ngày về - Minh kỳ)Kể ra việc tôi về thăm nhà lần này thật quá muộn so với nhiều người. Cho nên hẳn nhiên là rất buồn. |
Truyện ngắn: DÒNG SÔNG - Đỗ Thành
Về thăm mẹ được đúng 2 bữa lại phải đi. Mẹ lóc cóc đưa chân tới tận cầu ván hỏi : sao mau vậy.
| Truyện ngắn: Sương sa lạnh lùng - Đỗ Thành
Mình về cho chóng mình raKẻo em chờ đợiSưong sa lạnh lùng(Hát ru)Cứ nghe giọng ca vọng cổ cất lên từ căn nhà trong kẹt xóm là ai cũng hiểu trời đã về chiều. Bởi vì chỉ có thời gian này thì chủ nhân căn nhà mới có mặt, và vì buồn quá, anh ta phải cất tiếng lên cho đỡ thấy cô đơn. | Truyện ngắn: Ngày ở đảo - Đỗ Thành
Anh nhận được thiệp mời dự đám cưới của cậu nhỏ ngoài đảo lúc chiều. Tự dưng đầu óc nôn nao nghĩ về một thời sống ở ngoài đó. |
|
|